Lần cập nhật gần nhất December 23rd, 2020 - 09:25 am
Bản thân Dale Carnegie đã trải nghiệm rất nhiều khó khăn khi áp dụng các cách thức ứng xử này và chính ông cũng biết được những trở ngại khiến cho không ít người cảm thấy sách ít có tác dụng. Thế nên, ông đã đưa ra giải pháp, đó là hãy đọc cuốn sách nhanh một lượt để nắm các phương pháp. Sau đó đọc kỹ lại từng phần một, từng mục một cho thấm nhuần những giá trị đó, sau đó thì áp dụng những gì bản thân người đọc học hỏi được vào từng tình huống cụ thể nhất trong đời sống hằng ngày. Hơn hết, vẫn là lòng kiên trì và quyết tâm để thay đổi bản thân, cách ứng xử với người khác. “Những đức tính tốt được phát triển và rèn luyện từ rất nhiều công sức và lòng quyết tâm”. (Ralph Waldo Emerson).
![[Review - Tóm tắt] Đắc Nhân Tâm - Dale Carnegie](https://nuhado.co/wp-content/uploads/2019/07/dac-nhan-tam.jpg)
- Review Đắc nhân tâm (2)
- Tóm tắt Đắc nhân tâm
- Trích dẫn Đắc nhân tâm
Review Đắc nhân tâm (2)
Cảm nhận về cuốn sách Đắc Nhân Tâm – Dale Carnegie
Có lẽ mỗi chúng ta không ai dám tự tin cho rằng cách hành xử của mình luôn khiến cho mọi người xung quanh hài lòng. Tôi cũng thế, nhưng có khi nào bạn đã suy ngẫm những việc mình làm khiến mọi người phật ý hay không? Hay chỉ là nghĩ người ta đã làm gì không tốt với bạn… Con người chúng ta mấy ai không có lòng ích kỉ, chỉ muốn nhận mà không muốn cho.
Khi còn nhỏ tôi cũng hay có tính ích kỉ như vậy, lại còn hay tìm ra nhược điểm để chỉ trích người khác nữa chứ. Nhưng sau này khi ra xã hội phải tự bươn trải tôi mới ngộ ra nhiều điều. Và từ từ thay đổi theo thời gian…Một yếu tố làm cho tính cách cũng như lối suy nghĩ của tôi trưởng thành hơn đó là những cuốn sách về cuộc sống.
Tôi đã đọc nhiều sách về các cư xử trong cuộc sống. Tuy mỗi cuốn sách có nội dung chi tiết khác nhau nhưng chúng có một điểm chung là đều thuật lại những tình huống xử lí khéo léo của những người thành công, được cả thế giới biết tới. Tuy nhiên, điểm hạn chế của những cuốn sách này là không cho độc giả cái nhìn tổng quát. Và gần đây tôi đã tìm được một cuốn sách khác phục được nhược điểm này, đó chính là Đắc nhân tâm của Dale Carnegie. Ngoài việc đưa ra dẫn chứng, Đắc nhân tâm còn tổng kết lại cho bạn đọc những kinh nghiệm một cách logic, gồm 4 nội dung (chi tiết trong phần tóm tắt):
- 6 cách gây thiện cảm.
- 7 cách khiển trách mà không mất lòng người.
- 12 cách dẫn dụ người.
- 9 cách tăng hạnh phúc trong gia đình.
Không biết những độc giả của Đắc nhân tâm cảm nhận như thế nào về quyển sách này, nhưng với tôi, tôi cảm nhận trong cuốn sách có lòng vị tha, tình thương và tính nhẫn lại.
Trong bất kì hoàn cảnh nào, cách xử trí của các bậc vĩ nhân được lòng người đều dựa trên nền tảng đó. Tiêu biểu là cách xử trí của cựu tổng thống Mỹ Lincoln, trong lần ông rất bực mình với đại tướng Hooker vì đã thất bại liên tục trong các trận đánh nhưng ông đã hồi tâm bình tĩnh lại mà nhắc bảo nhẹ nhàng: “Ông đã làm vài việc mà tôi không hoàn toàn vừa ý…” khiến tướng Hooker không hề phật lòng nhưng vẫn nhận ra lỗi lầm để rút kinh nghiệm… Hỏi trên thế giới ai làm được như vậy nếu không biết nhẫn lại và lòng vị tha.
Trong Đắc nhân tâm có trích dẫn lời của Woodrow Wilson: “Nếu bạn đưa hai quả đấm ra nói chuyện với tôi, thì bạn có thể tin chắc rằng tôi cũng đưa hai quả đấm ra nói chuyện với bạn liền. Nhưng nếu bạn nói: “Chúng ta hãy ngồi xuống đây và ôn tồn nói chuyện với nhau. Vì ý kiến ta khác nhau, cho nên phải ráng tìm nguyên nhân chỗ bất đồng đó”, nếu bạn nói như vậy, thì chúng ta sẽ thấy ngay rằng ý kiến của chúng ta rốt cuộc không khác xa nhau lắm, những chỗ bất đồng ý rất ít, còn những chỗ đồng ý thì nhiều, và nếu chúng ta thật tình và kiên tâm muốn hòa giải với nhau cũng dễ”.
Hãy luôn mỉm cười…
Đúng như thế, và chính bản thân tôi cũng đã thử qua nhiều lần. Từ việc đơn giản như: nếu tôi nở một nụ cười thì ngay tức thì tôi cũng nhận lại một nụ cười của ai đó. Hay đến tình bạn lâu dài: Tôi quan tâm đến bạn tôi, có mặt những khi bạn tôi cần chia sẻ hay giúp đỡ. Thì khi tôi như vậy bạn cũng quan tâm, giúp đỡ tôi. Nhưng bạn đừng nghĩ đó là sự trả ơn hay đáp lại mà đó là xuất phát từ trái tim, tình thân ái…
Trong Đắc nhân tâm ngoài sự cảm nhận về cuộc sống, tôi còn học được rất nhiều bài học, và tập rèn luyện.
Trước tiên, tôi sẽ cố gắng xây dựng lại hình ảnh bản thân mình, cố gắng thân thiện hơn với mọi người, cố gắng mở lòng. Tôi còn tự đặt cho mình một cách sống “Tự khắt khe với chính mình hơn, nhưng sẽ tha thứ bao dung cho mọi người”.
Và tôi nhận ra một điều vô cùng quan trọng đó là : Hãy làm cho mọi người vui vẻ, bạn cũng sẽ có niềm vui.
Đó là những suy nghĩ và cảm nhận của riêng tôi, bạn thì sao? Hãy đọc, cảm nhận và trải nghiệm với Đắc nhân tâm.
– Nguyễn Hoàng Anh Khoa
ĐẮC NHÂN TÂM VÀ LỖ HỔNG THẾ KỶ
Không thể phủ nhận rằng Đắc Nhân Tâm là cuốn sách được bán chạy nhất từ nửa đầu thế kỷ 19 cho đến tận bây giờ do nhà văn Dale Carnegie viết. Dù đã xuất bản được hơn tám mươi năm nhưng độ nóng của nó vẫn không ngừng được lan toả. Một phần là cuốn sách được viết ra để áp dụng cho những tình huống đối nhân xử thế, từ mọi tầng lớp khác nhau trong cuộc sống đời thường. Nội dung cuốn sách là những câu chuyện xoay quanh các cách ứng xử & giao tiếp để có được thành công và đạt được những điều mình mong muốn trong cuộc sống hàng ngày.
Tính đến thời điểm hiện tại thì cuốn sách đã được xuất bản hàng triệu lần với nhiều phiên bản khác nhau và được dịch sang hàng trăm thứ tiếng. Phải thú thực rằng, cá nhân mình cũng là người đọc tác phẩm này 2 lần, song song với đó là thực hành những phương pháp được nêu trong cuốn sách vào những tình huống cụ thể ngoài đời. Sau những lần đọc và thực hành đó thì kết quả mà mình nhận lại cũng khá khả quan, đa phần đều đem đến sự tích cực. Duy nhất chỉ có một lần là cách đây vài năm, mình có áp dụng phương pháp “tạo thiện cảm với người đối diện” và nhận lại kết quả bất ngờ ngoài mong đợi (đương nhiên là theo chiều hướng hơi tiêu cực một chút). Đó là khi mình giao tiếp với một vị khách nữ, trên cương vị là một người nhân viên phục vụ nói chuyện với khách hàng. Cụ thể là mình và người khách nữ đó đã trao đổi qua lại khi người phụ nữ đó ra về. Mình có tán gẫu dăm ba câu, nói chung với hàm ý là “chào và hẹn gặp lại, sau có dịp thì lại ghé thăm quán mình nhé!!!”. Ấy thế mà người khách nữ đó đã chốt hạ một câu mà khiến mình nhớ đến tận bây giờ, đó là “cậu đúng là Đồ Lẻo Mép”
Kể từ khi nghe được câu nói đó, nó khiến tôi nhận ra rằng khoảng cách giữa “ứng xử khôn khéo” và “một tên lên Lươn Lẹo, Ba Hoa, Chích Choè” là rất mong manh. Có khi tùy thuộc vào định nghĩa, hoàn cảnh hoặc tư duy của người đối diện. Có khi tuỳ thuộc vào ngữ điệu, thái độ cũng như trường hợp áp dụng của người nói ra tại thời điểm đấy.
Không giấu gì chúng bạn, mình cũng phải chia sẻ thật rằng, đã từ lâu trong quan niệm của tôi đã hình thành một suy nghĩ là không chiều lòng nhiều người một lúc. Không vì những câu nói của người đời mà làm lay động tâm can, nên cũng không quan tâm câu nói của Vị Khách Nữ kia cho lắm. Dù sao đó cũng chỉ là nhận định của một người thôi mà…!
Dạo gần đây, tôi có đọc lại Đắc Nhân Tâm một lần nữa và có cho mình một số câu hỏi “điều gì sẽ xảy ra khi mọi người đều đọc và áp dụng quyển sách này vào cuộc sống hiện tại, nhưng lại thiếu đi sự chân thành, thiếu đi cái tâm sáng?
Sẽ ra sao khi con người nói chuyện với nhau chỉ toàn là ĐẮC NHÂN TÂM?
Sẽ ra sao khi mọi người giao tiếp với nhau chì nhằm mục đích để thu phục người đối diện?Và cuối cùng, sẽ ra sao khi tôi chọn Mình là một phần của cuốn sách?” vì thiết nghĩ rằng tựa đề gốc của cuốn sách là “How to win Friends & Influence People” (dịch thô là Làm thế nào để chiến thắng người đối diện & chi phối con người).
Kể từ đó, tôi bắt đầu thay đổi cách nhìn về cuốn sách này “THAY VÌ ĐỌC NÓ VÀ ÁP DỤNG VÀO CUỘC SỐNG HÀNG NGÀY, TÔI ĐỌC ĐỂ BIẾT BẠN ĐANG ÁP DỤNG CHƯƠNG NÀO TRONG CUỐN SÁCH VỚI TÔI”. Vậy nên nếu bạn là một độc giả của cuốc sách, mà muốn tiếp cận với tôi thì nên dè chừng nhé! Thay vì thu phục lòng người, thì bạn cứ thoải mái bộc lộ hết quan điểm của bạn, cứ thoái mái thể hiện cái tôi và thể hiện những điểm xấu – đẹp của bạn ra, cứ chân thành đi đã. Vì lúc đó, tôi mới thấy được rằng, mình đang giao tiếp với bạn, chứ không phải Ngài Dale Breckenridge Carnegie như ai kia.
(P.s: Đây là quan điểm trái chiều của cá nhân mình về cuốn sách, sau những lần đọc & thực hành chứ cũng ko phê phán gì. Sách cũng chỉ là sách, người dùng, người đọc hiểu và áp dụng nó thế nào vào cuộc sống mới quan trọng)