Tên gốc của truyện là “Không phụ Như Lai không phụ Nàng” và mình cũng thích cái tên này hơn. “Đức Phật và Nàng” viết về câu chuyện tình yêu của một vị Đạt ma và 1 cô nàng đến từ thế kỷ 21. Tình yêu của chàng dành cho phật tổ ngày càng giảm đi và tình yêu dành cho nàng ngày càng lớn, lớn tới mức sau đó đã chiếm trọn trái tim chàng,… nhưng phải làm sao để không phụ tín ngưỡng cũng không phụ tình cảm của mình.
Review Đức Phật và Nàng
Cho tới giờ phút này, mình tạm thời gán cho cuốn Đức Phật và nàng danh hiệu “Đệ nhất xuyên không”. Sau bộ Nghê thường thiết y của Thanh Ca Nhất Mảnh, tiểu thuyết Đức Phật và nàng đã hoàn toàn lấy lại niềm tin của Hoa Ban cho thể loại xuyên không. Mình phải công nhận rằng, trong các thể loại tiểu thuyết từ cổ trang, võng du, xuyên không, hiện đại, huyền huyễn, trọng sinh,…. không có cái nào dở mà chỉ có bản thân mình chưa tìm đọc đến đỉnh cao của nó. Mỗi lần đọc thể loại xuyên không thì mình lại phải xem đi xem lại những kiểu mô tuýp na ná nhau (trong bài review Nghê thường thiết y Hoa Ban đã nói rồi), vì vậy mà chỉ cần một chút khác biệt thì truyện sẽ hấp dẫn và mới lạ hơn. Còn kiểu “siêu đột biến” như Đức Phật và nàng thì sẽ trở thành cực phẩm.
Nữ chính Ngải Tình đã có một lý do không thể nào thuyết phục hơn để vượt thời gian: cô tham gia dự án chế tạo cổ máy thời gian. Sau khi tất cả những ứng cử viên trước đó đều thất bại và sau 2 lần vừa “bay” thì bị “đá” trở về, Ngải Tình đã thành công quay lại hơn 1600 năm về thời Thập lục quốc để thực hiện sứ mệnh kiểm chứng các nghi vấn lịch sử mà thời hiện đại đang làm đau đầu giới nghiên cứu. Như thế, nữ chính của chúng ra “đi” và “về” hoàn toản chủ động, có thể làm nhiều lần và có mục đích rõ ràng. Vì không phải là truyện khoa học viễn tưởng nên hiển nhiên Chương Xuân Di không đào sâu về chức năng cấu nạo hay nguyên lý hoạt động của cổ máy. Cô chỉ đưa ra vài chi tiết phù hợp và vừa đủ để cốt truyện rõ ràng và hài hòa hơn, như là: sự nhiễm xạ cho người xuyên không, các loại trang thiết bị máy móc không thể mang theo, luôn tuân thủ nguyên tắc “không xả rác bừa bãi” để tránh để lại các “hiện vật” sai lệch niên đại, luôn đóng vai trò là “khán giả” để trách gây tác động làm thay đổi lịch sử, v.v… Tất cả những yếu tố này đều logic, phù hợp và thực tế để người đọc có thể chấp nhận một giả thiết: Trên đời thực sự có máy thời gian!
Kiểu nam chính mà tác giả chọn cũng là “có 1 0 2”. Người ta xuyên không có thể yêu Hoàng đế, vương gia, không thì cũng là Tướng quân hiển hách, còn Ngải Tình thì lại đi “dây dưa” một một chú nhóc hòa thượng 13 tuổi. Sau một thời gian khám phá, cô mới biết hóa ra cậu nhóc thầy chùa “xinh trai”, IQ 200, có thể một lần nghe và đọc làu làu kinh thư này chính là Kumarajiva – một vị hòa thượng đắc đạo rất nổi tiếng của Phật giáo, người mà có không ít sinh viên trong ngành ngưỡng mộ như Idol. Vốn là sinh viên xuất sắc khoa sử học, cô biết tất cả từ lai lịch đến định mệnh tương lai mà tiểu hòa thượng sẽ trải qua. Ngải Tình biết rằng, 1650 năm sau, tiểu hòa thượng này sẽ được mệnh danh là “hòa thượng vĩ đại nhất lịch sử”. Tác giả đã lựa chọn một cái tên có thật (Hoa Ban đã lặn hụp trên Google điều tra), từ cái nhân vật lịch sử đó, cô đã thêm vào sự tưởng tượng, hư cấu và vẽ nên một bức chân dung Hòa thượng Kumarajiva hoàn toàn độc đáo. Những sự kiện trong đời của cậu được đưa vài truyện, thêm thắc và làm cho nó hợp tình hợp lý.
Các câu chuyện về Kumarajiva tuy không nhiều nhưng gây ấn tượng cho các nhà nghiên cứu sử học nói chung, tôn giáo nói riêng. Trong số các giai thoại mình ấn tượng nhất là cái này:
“Sách “Tấn thư” chép rằng: “Có lần ngài thuyết giảng kinh Phật tại chùa Thảo Đường, nhà vua, triều thần cùng với hơn một ngàn cao tăng đang cung kính lắng nghe, Kumarajiva đột nhiên bước xuống, đến gần vùa Diêu Hưng và nói: Có hai đứa bé cứ nhảy múa trên vai ta, hãy ban cho ta một thiếu nữ. Diêu Hưng lập tức ban cho Kumarajiva mười cung nữ, ngay sau đó, một trong số các cung nữ đã hạ sinh hai con trai”.”
Chắc bạn sẽ vô cùng thắc mắc vì sao thầy chùa có thể có “sắc tâm”? Hoa Ban cũng vô cùng bức xúc về vấn đề này! Tuy nhiên, sau khi đọc hết những lời diễn giải của tác giả, ta mới có cái nhìn đúng đắn hơn về đạo Phật. Điều này cho thấy sự hiểu biết hết sức hạn hẹp của Hoa Ban về tôn giáo T.T
Chương Xuân Di là người học cao hiểu rộng, đi nhiều nơi trên thế giới, có lẽ đã từng đọc qua Tây Du ký, Trần Huyền Trang bút kí và rất nhiều các quyển sách cổ thư về lịch sử và đạo Phật nên tác phẩm của cô rất cao thâm, luôn có trích dẫn rõ ràng các câu chuyện, các giai thoại, các sự kiện diễn biến. So với các truyện xuyên không có yếu tố lịch sử thì Đức Phật và nànglà tác phẩm có tính thuyết phục và có căn cứ nhất, không phải kiểu “nói nhăn nói cụi”.
Nói nhỏ một chút: Hoa Ban đã làm trái quy tắc của mình là “đọc không bỏ sót” khi gặm nhấm bộ truyện này. Chẳng qua là vì thông tin cung cấp về lịch sử rất nhiều, các năm tháng, tên quốc gia, tên người, tên triều đại loạn cả lên. Làm mình không thể nhớ và hình dung hết, lại thêm quá sốt ruột muốn theo dõi tình tiết nên nhiều lần xem nhẹ cái đoạn văn chi chít chữ. Một cuốn truyện khiến mình vi phạm nguyên tắc bản thân như vậy thì không tầm thường tí nào, có phải không các bạn? ^^
Thôi bây giờ sẽ nói vào vấn đề chính: Tình yêu của Ngải Tình và Kumarajiva
Năm anh mới 13, cô đột ngột xuất hiện, để lại một ấn tượng không thể phai nhòa…
Sau vài tháng ngắn ngủi, cô biến mất không dấu vết. Nếu không vì những món đồ vật kì lạ cô bỏ lại thì Kumarajiva đã tin rằng người con gái đó chỉ là một giấc mơ…
10 năm dài, anh cuối cùng cũng trở thành một nhà sư danh cao vọng trọng ở tuổi 23. Lý tưởng của anh từ cô mà ra: chính là “Truyền bá đạo Phật tại mọi nơi tôi đặt chân đến, lập ra luận thuyết mới, cứu rỗi chúng sinh…” Một con người tài trí và bản lĩnh muốn thay đổi thế giới, muốn tạo nên kì tích, muốn sống có ý nghĩa, muốn đem lại điểm tựa tâm hồn cho nhân loại.
Những mong ước của anh khiến ta hiểu rằng: Tu hành không quan trọng ở ăn chay niệm phật, mà quan trọng ở sự từ bi, thuần khiết, cao cả của tấm lòng. Những kẻ “miệng nam mô, bụng bồ dao gâm” không bằng con người sống hiền hòa, đức độ dù chẳng đọc qua kinh thư.
Cũng từ lý tưởng đó mà Kumarajiva bị bế tắc giữa hai lựa chọn: Đức Phật và Nàng
10 năm dài ấy, anh lấy thành tâm mà tu hành nhưng không từ bỏ việc phác họa khuôn mặt Ngải Tình trên trang giấy. Lúc cô cười, lúc cô ngây ngô, lúc cô ngủ gật,… tất cả in sâu vào tâm trí anh, để bàn tay anh vẽ nên đường nét từ sâu trong trái tim. Là sư tăng mà tương tư một người phụ nữ, như vậy là phá giới? là tội danh nghiêm trọng của người tu hành?
Kumarajiva đã khép nội tâm của mình như vậy suốt 10 năm, tự anh cũng vô cùng hổ thẹn cho một đời chuyên tu mà tâm hồn vẫn đục.
Rồi một ngày, cô lại đột ngột quay về. 10 năm trời, Kumarajiva đã qua tuổi 23 vậy mà cô gái đó vẫn vẹn nguyên như ngày nào. Anh đã hoàn toàn bị thuyết phục rằng: Nàng chính là tiên nữ Phật tổ gửi đến cho ta!
Ngải Tình chỉ xa anh có vài tháng trời còn Kumarajiva thì mong chờ cô đến 10 năm. Làm sao cô hiểu được cái thời gian đó dài thế nào? Đau buồn ra sao?
Sự xuất hiện của cô đã khiến anh chìm sau hơn vào tội lỗi. Anh biết rằng mình yêu cô mất rồi. Ngải Tình cũng đã rung động vì người con trai trưởng thành, phong độ và đẹp tuyệt vời này. Nhưng cô vốn biết, họ không thuộc về nhau, họ khác xa thời đại. Cô đã học sử sách về anh, một ngày kia anh trở thành hòa thượng lừng danh thế giới, còn biết cả tên người vợ tương lai của anh. Một mối tình rõ ràng kết cục như vậy sao cô vẫn lao đầu vào?
Sau những đau khổ dằn vặt, sau những rào chắn vô hình, sau những luân thường đạo lý, sau cái hôn nồng nàn lúc bồng bột, Ngải Tình lại biến mất…
Tiên nữ đã về trời…
Không hứa hẹn điều gì….
Cô ra đi mang theo trái tim của Kumarajiva và để trái tim mình ở lại…
1650 năm…
Họ cách nhau 1650 năm…
Ngải Tình sống giữa thành phố phồn hoa mà thấy mình lạc lõng, cô tìm kiếm những bóng dáng cao gầy giữa ngã tư đường.
Cô không biết mình là Trang Chu nằm mơ hóa thấy hóa thành bướm hay là con bướm nằm mơ tưởng mình là Trang Chu…
Bốn lần xuyên không đã tích tụ một lượng bức xạ lớn trong cơ thể, giáo sư không cho phép cô tiếp tục công việc này. Ngải Tình thầm nặng nếm trải 9 tháng xa anh…
Nhưng số mệnh đã gắn chặt họ với nhau, để rồi năm Kumarajiva 34 tuổi, cô lần nữa cứu rỗi cuộc đời anh. Cô chọn đúng thời điểm mà anh phải chịu đựng cay đắng, tủi nhục nhất trong đời để sát cánh bên anh
9 tháng ốm tương tư, Ngải Tình như mất hồn thoát xát…
Còn Kumarajiva thêm 11 năm mong nhớ, tình yêu này lớn đến bao nhiêu, sâu sắc tới bao nhiêu?
Có rất nhiều đoạn khiến ta phải bùi ngùi ngẫm nghĩ…
Hoa Ban cũng ngẫm nghĩ bùi ngùi: Mình đã viết cái quái gì vậy nè? 1808 kí tự rồi mà vẫn chưa xong???
Đây là hậu quả của việc đọc 1 cuốn truyện hay và viết khi vừa buông ebook xuống >_<
Nhìn chung cuốn sách này rất đồ sộ về nội dung, đầy đủ cái kiểu cảm xúc hỉ nộ ái ố. Thành công lớn nhất của Dương Xuân Di chính là vẽ nên không gian quá thật, dựa vào nhân vật lịch sử có thật, màu sắc tôn giáo rõ rệt mà phù hợp cho người đọc là giới trẻ. Câu chuyện tình giữa thầy chùa và cô gái thế kỉ 21 lắm gây cấn, thâm trầm, cũng vô số lãng mạn, ngọt ngào…
Hoa Ban là người rất dị ứng với những thứ tình cảm hoan dâm, trái đạo lý và sự tự nhiên của tạo hóa nhưng cũng phải công nhận và ngưỡng mộ loại “yêu” độc đáo này. Hoàn toàn không thấy khó chịu, bức xúc hay khó chấp nhận. Câu chuyện mở ra cái nhìn mới về sự tu hành và Phật giáo. Trí tưởng tượng của tác giả cũng đáng khâm phục khi xâu chuỗi các sự kiện thật logic và hài hòa.
Đến hết truyện, Hoa Ban cũng tràn đầy thắc mắc như nữ chính: Thật ra cô là ai? Là một người chứng kiến sự việc đã xảy ra hay chính là một nhân tố đưa đẩy toàn bộ cục diện lịch sử?
– Hoa Ban