“Này, chớ làm loạn” không chỉ là câu chuyện tình yêu mà còn đề cao tình cảm gia đình. Vì hoàn cảnh gia đình nên nam chính bỏ học từ sớm, cố gắng làm việc để chăm sóc chị gái, là gian khó và phấn đấu đã trui rèn nên một Doãn Tắc có bản lĩnh, đủ vững chãi và mưu mẹo để bảo vệ những người mình yêu thương. Nữ chính trong một đêm say rượu làm loạn đã gặp được nam chính, bị anh quấn lấy ăn vạ.

- Review Này, chớ làm loạn (2)
Review Này, chớ làm loạn (2)
“Cô bị vu oan là người đồng tính, nên bị công ty sa thải. Trong tình huống nguy cấp, cô vội vàng đi tìm một người đàn ông để chứng minh sự trong sạch của mình. Không ngờ, cô gặp phải một tên “vô lại”. Rồi đến một ngày cô phát hiện ra cuộc sống của cô luôn gắn liền với tên “vô lại”, yêu lúc nào không hay. Hóa ra anh không phải tên “vô lại” mà là một người có bờ vai vững chắc để cô dựa dẫm cả đời. Một câu chuyện hài hước, dí dỏm và ngọt ngào. Một kết thúc viên mãn dành tặng người biết sống và đấu tranh cho tình yêu của mình.”
~~~
Phải nói tình huống của truyện này cực kì hài hước trong số những bộ truyện ngôn tình thể loại hài mà Quạ từng đọc.Nữ chính thất nghiệp, thất tình, tính đi cướp đàn ông về phong hoa tuyết nguyệt một đêm, cuối cùng lại đi cướp một con chó, mà hơn nữa cô nàng lại còn đá gãy chân chủ nhân đáng thương của chú chó bé bỏng nữa chứ. Sáng hôm sau người ta tới bắt đền nha. Giời ơi, số chị í nhọ lắm luôn, gặp trúng một tên “vô lại” không thể “vô lại” hơn, lầy hơn cả lầy, suốt ngày quấn lấy chị í, thích giả vờ đáng thương.
Bạn nam chính truyện này chính là tên”vô lại” mà Quạ nói ở trên. Có thể nói đây là một nam chính ít hoàn hảo nhất trong tất cả các truyện ngôn tình Quạ từng đọc. Kiểu mẫu nam chính này xuất hiện ngoài đời thực khá nhiều, không phải là tổng tài, quân nhân, gia đình bề thế, lạnh lùng, cao ngạo các kiểu mà là một chàng trai khá dễ thương. Gia đình gặp biến cố, Doãn Tắc phải bỏ học để đi làm kiếm tiền phụ giúp chị gái, tác giả xây dựng một hình tượng nam chính rất tự tin thoải mái yêu đời, và có phần hơi “lầy lụa” một chút, nhưng đáng yêu, dễ gần hơn hết là một chàng trai “đảm đang”, ra được phòng khách, vào được nhà bếp nha, còn rất biết quan tâm, săn sóc người khác nữa.
Chỉ vì cách đây 3 năm trước, anh chàng đang đi lang thang tìm kiếm ý tưởng về việc mở nhà hàng. Đêm khuya thanh vắng, anh bắt gặp một cô nàng say rượu ngồi khóc trên ghế đá ở công viên. Mua một thùng bia, chạy lại ngồi uống cùng nàng a~. Thế là ngồi nghe nàng kể lể thất tình ra sao, bị bạn bè phản bội thế nào. Nàng cũng ngồi nghe chàng kể về việc thất nghiệp ra sao, chán đời thế nào. Cuối cùng, nàng bày ra một ý tưởng mở một nhà hàng độc đáo cho chàng, còn chàng thì an ủi nàng thất tình. Hẹn ngày mai quay lại chỗ này, chàng thì ngồi chờ này cả ngày hôm sau, còn nàng thì ở đâu cũng chẳng biết.
Mãi cho đến khi 3 năm sau gặp lại, anh chàng thất nghiệp lang thang sầu đời ngày nào giờ đã trở thành một ông chủ nhà hàng 5 sao, còn cô nàng sầu đời ngày nào thì lại tiếp tục sầu đời vì lại thất nghiệp.
Họ gặp lại nhau lần nữa, người nhận ra, kẻ không nhớ.
Câu chuyện của họ lại tiếp tục từ đây.
——
Quạ là một “con heo suy dinh dưỡng” cho nên Quạ rất thích ăn. Nam chính nào mà biết nấu ăn, Quạ yêu tất. Doãn Tắc là đầu bếp nha, bếp trưởng nhà hàng 5 sao đó, nấu ăn ngon lắm nha, mỗi tội thích giả vờ đáng thương và hay *ôm tim*
– Quạ Trắng
Ngay từ buổi đầu mình tìm truyện để đọc, mình đã loại đầu tiên bộ này do.. cái tên! Ừ sự thật đó, nó tạo mình cảm giác bộ truyện không có chiều sâu, chỉ theo kiểu hời hợt con nít, kiểu teen teen nhảm nhảm ấy. Mãi tới cách đây 2 ngày, tình cờ đọc được đoạn review ở một wordpress nào đó. Từ đó mới tò mò và lọ mọ đi đọc.
Ở rất nhiều bộ ngôn tình khác, đi đâu mình cũng dễ dàng tìm được nam chính là một giám đốc, một boss xã hội đen, một vị giáo sư, một người nào đó ở một vị trí trên đỉnh nào đó với phong thái lạnh lùng hay IQ ngất ngưởng. Nhưng ở đây chỉ là một anh chàng bình thường ở cuộc sống bình thường nhất, ba mẹ ly dị rồi mất sau đó, anh buộc bản thân trở thành trụ cột cho người chị ruột cùng cô cháu gái nhỏ, phải nghỉ học giữa chừng đi kiếm sống nuôi người thân, phải vất vả cơ cực một thời gian dài vì không thành công, kiệt sức vì những lần thất bại. Anh thực tế có, bá đạo có, hài hước có, ranh mãnh có, dũng cảm có, đa mưu có, ấm áp có, kiên cường cũng có. Nhân vật Doãn Tắc có thể là hình ảnh đời thường nhất của một con người đàn ông buộc trở thành chỗ dựa cho gia đình, không từ bỏ trước những khó khăn, tràn đầy tình cảm ấm áp và yêu hết mình.
Những mảng nhân vật trong ấy mình khá ưng, như gia đình họ Doãn chẳng hạn, đặc biệt yêu nhất con chó Nha đầu và con bé Nựu Nựu =)))))
Nguồn sống của truyện theo mình là những bài học Doẵn Tắc dạy Lam Lam xD chẳng phải dạy cách làm giàu hay kiến thức, chỉ là anh dạy cô cách đối mặt với khó khăn, dạy cô cách trưởng thành hơn, dạy cô cách “ưỡn ngực” trước những kẻ hèn hạ khác, dạy cô không được chạy trốn, dạy cô cách trút bỏ gánh nặng và dạy cô cách san sẻ những yêu thương cũng như khó khăn cho người thân chung quanh. Những giá trị nhỏ nhặt nhất theo mình thấy được là những thức nhan nhản trong cuộc sống hằng ngày mà cô cần phải học cách ứng phó, chẳng cần nói xa xôi đến các vấn đề lớn lao của xã hội.
Một bộ truyện nhẹ nhàng với những tiểu tiết cực kì đáng yêu, những tình huống không quá lắt léo hay xa xôi. Những gì mình thấy được khi đọc chỉ dừng lại ở những con phố nhỏ lẻ ấm áp tình người, con đường từ nhà cô đến nhà hàng Thực, một Tùy Tâm Uyển chẳng năm nào kiếm được lãi, một tiệm Mc Donald của con bé Nựu Nựu, khu công viên lần đầu tiên anh gặp cô 3 năm trước, một nơi nào đó cô say xỉn mà đạp anh té trật chân … Một khung cảnh nhỏ, những tâm hồn đơn điệu nơi đất khách quê người, những con người đều đang phải chiến đấu với cuộc sống, đã tìm được đến nhau để sưởi ấm cho nhau. Mình thích cách Doãn Tắc, Doãn Ninh, Nựu Nựu, Lam Lam, Nhược Vũ, Mạnh Cổ, Quách Thu Thần quây quần bên nhau vui vẻ và ấm áp như một gia đình, cách họ đối xử với nhau, chia sẻ cho nhau, giúp đỡ nhau, đốp chát nhau…
“Cậu có từng nghĩ, tại sao tôi lại đến đây? Tôi biết rõ tâm địa xấu xa của cậu nhưng tôi vẫn cứ đến, đó là vì tôi muốn cho cậu biết, dù tôi ăn bữa cơm giá hai mươi đồng, hai trăm đồng hay là hai ngàn đồng đi chăng nữa, dù Doãn Tắc là đầu bếp hay ông chủ, dù anh ấy mở quán ăn nhỏ hay nhà hàng lớn, thế thì đã sao nào? Tim cậu phải méo mó đến mức nào cậu mới muốn tìm niềm vui từ sự đau khổ của người khác? Tôi nói cho cậu biết, tôi sống rất hạnh phúc, tôi cảm thấy thỏa mãn hơn bất cứ lúc nào hết, chính sự ác độc của cậu và sự tráo trở của Trịnh Đào đã làm tôi thay đổi, giúp tôi bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới. Doãn Tắc nói đúng, tôi nên cảm ơn các cậu”
Một bộ truyện bình dị không thể bình dị hơn, với những mảnh đời bình thường không thể bình thường hơn. Nhưng bài học trong đó không phải ai cũng đã làm được, cũng như mạch tình cảm nam – nữ, tình cảm gia đình thì ấm áp lạ lùng.
– HAMCOI03