Lần cập nhật gần nhất December 21st, 2020 - 01:35 pm
Tam Sinh Tam Thế Chẩm Thượng Thư là câu chuyện của Phượng Cửu nghịch ngợm, một Đông Hoa quái tính cùng những màn “oan gia” gặp gỡ đầy bất ngờ thú vị, mờ ám nhưng không kém phần lãng mạn. Một thế giới thần tiên tưởng tượng qua ngòi bút chăm chút của Đường Thất Công Tử trở nên rõ ràng, chặt chẽ. Từng nhân vật một như hiện ra sống động trước mắt bạn. Và câu chuyện đầy màu sắc thần tiên ấy, lại được miêu tả bằng một văn phong hiện đại. Những chi tiết ngộ nghĩnh có, lãng mạn có dệt nên một câu chuyện trong bi có hài, trong hài có bi.

- Review Chẩm thượng thư (2)
- Tóm tắt Chẩm thượng thư
Review Chẩm thượng thư (2)
Lần đầu tiên đọc “Mười dặm hoa đào” mình đã bán tín bán nghi về giới tính của tác giả. Tác giả nam thì giọng văn mềm mại quá mà tác giả nữ thì nội dung quá tỉnh táo. Sau đến Hoa tư dẫn, rồi bây giờ là Chẩm thượng thư thì mới có thể hiểu chỉ Đường Thất mới có thể làm được.
Chẩm thượng thư dài, 3 quyền dày xếp chồng lên nhau dùng thay gối được, đúng với tinh thần tác giả là sách gối đầu giường. Nhưng trong đó là cả một thế giới mà Đường Thất là người sáng tạo ra. Mình không thể dùng từ gì để hình dung ra Chẩm thượng thư, chỉ biết nó giống như trò xếp gỗ, chỉ một miếng gỗ đặt sai vị trí thôi, tòa tháp sẽ sụp đổ, còn Đường Thất đã xây cả một tòa tháp cao vút và lênh khênh như vậy nhưng không hề bối rối tẹo nào.
Tất cả duyên kiếp của Phượng Cửu đều đi theo Đông Hoa. Dùng cả đời mình để yêu Đông Hoa, đến khi nhận được hạnh phúc, cũng đã hơi muộn màng.
Phượng Cửu cũng giống tất cả những nữ chính khác của Đường Thất, giống Bạch Thiển, giống Quân Phất, đều tưng tửng và lạc quan một cách khó thể lý giải. Nhưng Phương Cửu không có cái “tỉnh táo” của Bạch Thiển, không có cái “vô tranh” như Quân Phất, Phượng Cửu cố chấp đến mức kiên cường.
Chẩm thượng thư ngược đãi nữ chính nhiều. Cả thể chất và tâm hồn. Nhưng Đường Thất rất hay ho ở chỗ khiến cho độc giả không cách nào ném đá được Đông Hoa, chỉ có thể ngửa mặt hận ông trời. (Mà là chính bà 7 chứ ai)
Tất cả những chấp niệm của Phượng Cửu, cuối cùng chỉ tóm gọn trong bốn chữ, Duyên mỏng phúc mỏng. Ta không thể ở bên chàng là do duyên mỏng, chàng để ta rời đi là do chàng phúc mỏng. Đến lúc tỉnh mộng, mọi chuyện đã không thể vãn hồi. Tình cảm mấy trăm nghìn năm không cách nào thu lại được, hoảng hốt chạy trốn, cuối cùng vẫn không thể thoát ra.
Đông Hoa Đế Quân tiên lượng mênh mông mà hóa ra là một tên siêu biến thái, thù dai, chấp nhặt. Lớn hơn Phượng Cửu cả vài chục vạn tuổi mà không thể nhường nhịn, luôn tìm cách bắt nạt. Nhưng trong truyện cũng có một câu rằng không thể vì thấy tình yêu của người khác không giống tình yêu của mình mà bảo đấy không phải là tình yêu. Tình yêu chẳng có hình dạng mùi vị màu sắc cố định nào. Tất cả đều chỉ có người trong cuộc biết.
Phượng Cửu hơi ngốc nhưng được mỗi cái là yêu đúng người. Dù trải qua bao nhiêu kiếp vẫn yêu đúng người đấy. Nhưng cũng không biết rằng chính thế mới gọi là ngốc hay không. Ngoại hình xinh đẹp, đúng kiểu hồng nhan họa thủy nhưng kiên cường như gián, đánh mãi không chết, đuổi thế nào cũng không đi.
Thế nên hai người bọn họ mới có thể ở bên nhau được. Một người lạnh một người nóng, một người cố chấp một người vô cầu, một người im lặng một người thấu hiểu. Những chuyện như vậy, dám chống lại cả sự sắp đặt của Thiên mệnh, có lẽ chỉ có thể là Đông Hoa
Chẩm thượng thư vẫn giữ được mạch truyện từ Mười dặm hoa đào, cả cách xây dựng tình huống cười muốn chết của Đường Thất, cả cách nhúng người đọc xuống cái đau khổ vô bờ rồi vớt lên, sẩy khô rồi quăng xuống vực. Chỉ có Đường Thất mới khiến độc giả vừa yêu vừa hận, vừa đọc vừa đếm trang vì không biết cuối cùng kết cục sẽ như nào.
Vừa lóp ngóp ngoi lên từ cái hố Chẩm thượng thư thì lại bị sa xuống Bồ đề kiếp. Quả thực rất hận bà 7 mà chỉ có thể khóc vì thân phận M đam mê bị ngược của mình. Mới chỉ đọc có chương đầu tiên mà đã mê bạn Thiểu Quán như gì rồi. Không biết bao giờ mới có thể thoát được kiếp fan gơn.
Lâu lắm mới đọc lại ngôn tình và viết review nghiêm túc thế này, cũng thấy vui vẻ. Mọi thứ đều có giá trị của riêng nó trong lòng mỗi người, không cần phải trang hoàng thêm thắt gì cả.
– Yên Chi
Thực sự đây không thể nói là review, mà chỉ là vài dòng ấm ức, nên đành để vào chỗ này. Cá nhân mình rất kết văn của Đường Thất Công Tử, thích cái tưng tửng của nhân vật, kết cấu của câu chuyện. Mình cũng biết Đường Thất có xu hướng thích ngược, và đã từng đọc được, đã chuẩn bị tinh thần. Nhưng đọc Chẩm Thượng Thư mình không thể nào nuốt trôi được. Đọc xong nhiều lúc còn nhẫn tâm cảm thấy “thôi, hai đứa này nó không đến với nhau được mà đau khổ cũng đáng, ai bảo cứ thích làm tình làm tội, làm người kia hiểu lầm suốt làm gì”.
Phượng Cửu trong truyện này quá quá quá bạch, những cách suy nghĩ của em về Đông Hoa hoàn toàn không hợp lý. Làm sao một người yêu lâu như thế lại không thể nào nghĩ đến việc Đông Hoa yêu mình????? Ý mình là một người đã yêu thì không thể nào “chai lỳ” với tình yêu như vậy được. cái việc cô không nhận thấy cảm tình của Đông Hoa với mình là một sự vụ kỳ cục vô cùng. Rồi cách cô có những lý giải cho hành động và câu từ của Đông Hoa cũng khiến mình chỉ muốn “bó tay chấm com”. Anh Đông Hoa của chúng ta thì mặt lạnh như tiền, nghĩ gì cũng chỉ âm âm ỷ ỷ. Nói thật, dù rằng một phần mình vẫn ngưỡng mộ ảnh, nhưng vẫn có phần muốn nói rằng “lão này bị em Cửu bỏ là đáng”.
Đoạn cuối cùng khi Trọng Lâm nước mắt nước mũi chảy ròng ròng mà kể ra kể vào chuyện của Mr Đông Hoa, mình thấy quá gượng gạo. Ông chủ yêu quý của mình sắp đi tong, bà chủ (mà ông chủ đã tìm kiếm gần 200 năm, lúc nào cũng tâm niệm muốn thấy) thì đang rất sốc, thể hiện rõ là “có tình mà còn đang dỗi”, anh đây vẫn “thế cô còn muốn gì?” – để mình trả lời hộ cho “muốn ông nói ít thôi, đưa người ta đến bên chồng còn chào nhau giây phút cuối”. Mà nói thật, mấy cái hiểu lầm dở hơi biết bơi không biết lặn này là thế nào hả trời???? rõ ràng là do Đông Hoa không khiến cho Phượng Cửu yên tâm. Ai bảo lúc nào cũng lầm lầm lỳ lỳ ra vẻ làm chi. Còn em Cửu đoạn cuối dỗi lẫy thì mình cũng hiểu thôi, ai bảo đến ngày cưới anh bỏ biệt xứ mà đi…
Vụ 2 cái bóng của 2 người nữa, thực sự ra mà nói…. 2 cái bóng này còn đáng đánh hơn cả 2 nhân vật chính, đặc biệt là bác Trầm Diệp. Yêu người ta mà nói năng đối xử thế à???? Đấy, đấy chính là kết cục của kiểu “không thèm quan tâm đến đối phương, ra vẻ ta đây đang nghĩ hộ cho tương lai của cả hai, nhưng lại không hề tính đến việc đối phương sẽ nghĩ sao”. Đương nhiên ở đây có yếu tố Khuynh Họa phu nhân, nhưng nếu anh đây biết chia sẻ, biết nói những khó khăn của mình ra cho A Lan Nhược biết, thì liệu chuyện có đến mức đấy không.
Đúng là chủ tớ như nhau, hai cái bóng y đúc 2 nhân vật chính, yêu nhau mà chỉ thích khiến cho nhau hiểu lầm.
Và thực ra còn vài vài vài điều nữa, nhưng nói nữa thì loãng mất. Chủ chốt tớ chỉ cảm thấy rằng, lần này, Đường Thất viết ngược nhảm quá =_=
– hadiepchau