
Bạn có rất nhiều dự định, rất nhiều quyết tâm nhưng tất cả đều không thể thành hiện thực bởi khả năng tự kiểm soát chưa đủ mạnh mẽ. Khả năng đó là gì? Tại sao người không có năng lực ấy sẽ buông thả bản thân, khiến cuộc sống đi lệch hướng khỏi quỹ đạo đúng đắn, chẳng thể kiên trì theo đuổi việc gì đến cùng? Ngược lại, người biết tự kiểm soát tốt, dù không đạt được sự thỏa mãn nhất thời, nhưng chắc chắn sẽ thành công trên đường đời và đạt được hạnh phúc dài lâu?KHÔNG PHẢI CHƯA ĐỦ NĂNG LỰC, MÀ LÀ CHƯA ĐỦ KIÊN ĐỊNH – CUỐN SÁCH GIÚP BẠN LÀM CHỦ SỐ MỆNH CỦA CHÍNH MÌNH.
- Review Không phải chưa đủ năng lực, mà là chưa đủ kiên định
- Trích dẫn Không phải chưa đủ năng lực, mà là chưa đủ kiên định
Review Không phải chưa đủ năng lực, mà là chưa đủ kiên định
Sau một vài nỗ lực nhỏ bé thì mình cũng nghe và đọc xong hết 1 quyển sách nữa. Nhìn chung thì nó không phải gu của mình. Nonfiction mà, đọc chán muốn chết.
Nhưng cũng phải công nhận rằng quyển sách này cũng chứa đựng những kiến thức khá khách quan.
Túm chung lại, muốn trở thành một người thành công, đơn giản hơn là luôn tiến về phía trước, mỗi ngày không ngừng tốt hơn ngày hôm qua thì khả năng tự kiểm soát bản thân là một năng lực nhất định phải rèn luyện.
Bản chất của con người vốn là nuông chiều bản thân, chạy theo cái dễ dàng, an toàn và dễ chịu, rất khó để vượt qua được vùng an toàn đó. Ai cũng biết phải trả giá bằng nỗ lực và kiên trì thì mới đạt được thành quả nhưng lại rất khó để bắt đầu. Mỗi khi nhắc đến rèn luyện ý chí, người ta thường nhắc đến chuyện giảm cân. Khi giảm cân, mình thường tự hứa với bản thân rằng chỉ ăn nốt bữa này (và cái bữa đấy phải ăn cho đã đã) rồi từ mai sẽ nhịn hẳn không ăn gì nữa. Thỏa mãn sự hài lòng trong hiện tại. Nhưng đến bữa sau, mình lại bị sức hấp dẫn của đồ ăn cám dỗ và lại lặp lại vòng tuần hoàn nốt bữa này. Thêm một cái nữa là một khi bạn bè hay người thân rủ đi ăn mình luôn dễ dàng thỏa hiệp mà ăn luôn, dù có vài phút lưỡng lự nhưng rồi vẫn giơ tay đầu hàng.
Đến khi giảm cân rồi, dù đã quyết tâm không ăn nhưng một khi đã ăn một miếng rồi thì sẽ ăn rất nhiều. Không phải 1 miếng, 2 miếng mà vô số miếng khác, để nước tràn vào thuyền , hiệu ứng ” mặc kệ nó” Và một khi có tâm lý mặc kệ nó này rồi thì mình lại tiếp tục rơi vào hiệu ứng hối hận và tiếp tục ăn tiếp . Hóa ra đây là cơ chế xoa dịu tâm hồn.
Và mỗi lần giảm cân mình đều thấy rất khổ, thấy khó chịu và khổ sở vô cùng. Thì ra chính cái tâm lý kìm nén này một khi đạt đến bùng nổ “tràn ly” thì sẽ bỏ mặc tất cả, ăn mặc kệ, ăn cho thỏa cái khổ sở kia. Ngược lại, khi mình ở trong tâm lý thoải mái, biết rằng giảm cân sẽ giúp mình nhẹ, nhanh và dễ dàng thành công hơn thì chuyện nhịn ăn cũng không còn là điều quá kinh khủng và khổ sở nữa.
Mình là một đứa yếu đuối, hơi cô độc và dễ đi theo ý kiến đám đông. Nên khi em gái mình cùng mình giảm cân, mình đã có động lực rất nhiều và khi nó bỏ thì mình cũng dễ dàng mà bỏ cuộc.
Cám dỗ là một thứ khó cưỡng lại. Nó còn đi liền với hiệu ứng đám đông hoặc là cơ chế phi cá nhân hóa,k tin vào bản thân mình. Để cải thiện tình trạng này, cần rèn luyện sự tự tin và trước mỗi vấn đề phải xem xét kỹ lưỡng, tin tưởng và bản thân mình. Thực ra mình cũng không quan tâm tự kiểm soát liên quan trực tiếp đến mối quan hệ xã hội hay gì, nhưng đối với mình tự kiểm soát là hành trình vượt qua chính mình, từng bước hướng đến con người tốt đẹp hơn trong tương lai. Và tất nhiên, đó là hành trình gian nan và vất vả nhất nhưng phần thưởng cũng xứng đáng nhất. Mình không hứa chắc và cũng không biết hành trình của mình sẽ kéo dài bao lâu và mình có đạt được điều đó hay không. Nhưng mình biết nếu đó là điều có khả năng làm được.