Lần cập nhật gần nhất October 1st, 2020 - 09:48 am

Được mệnh danh là “Bá tước Monte Cristo” của Trung Quốc, bộ tiểu thuyết Lang Gia Bảng của tác giả Hải Yến liên tục lọt vào top những bảng xếp hạng văn học danh giá của xứ sở gấu trúc. Năm 2007 Lang Gia Bảng được độc giả bình chọn đứng đầu thể loại Giá Không Lịch Sử, năm 2011 Lang Gia Bảng lọt top 100 tiểu thuyết ngôn tình kinh điển, đứng trên rất nhiều tác phẩm nổi tiếng khác.
- Review
- Tóm tắt
Review
Lang Gia Bảng là một câu chuyện ấn tượng vô cùng, sâu sắc vô cùng. Đọc xong chỉ biết cảm thán, Hải Yến quá tài tình khi đã dựng lên bức tranh oai hùng mà đầy bi thương như thế.
Câu chuyện không tập trung vào nhi nữ tình trường mà chỉ điểm xuyết thoáng qua, như những nụ hoa rực rỡ trên cánh đồng cỏ xanh vốn đẹp đẽ sẵn. Thời đại trong Lang Gia Bảng là thời đại của khói lửa và máu. Những con người đó, anh hùng có, tiểu nhân có, đấu trí với nhau để phân thắng bại. Và một ngôi sao sáng chói xuất hiện giữa đêm đen mịt mù. Ngôi sao ấy, cùng những ngôi sao khác bên cạnh, tạo nên bức họa tuyệt đẹp không thể rời mắt.
Được khắc họa rõ nét trong bức tranh đó…
…Là một quận chúa mạnh mẽ kiên cường, luôn sẵn lòng giúp đỡ ca ca của nàng rửa sạch oan khuất. Nàng vì ca ca mà làm mọi việc, không trách móc, không vặn hỏi, chỉ âm thầm ủng hộ. Dù người đó không còn là Lâm Thù nữa, với nàng, đó mãi là Lâm Thù ca ca, Lâm Thù ca ca của nàng, của thời thơ ấu vô tư vô lo. Tình yêu của nàng với gã tướng trong quân Xích Diễm bị vu oan khi xưa cũng thật cảm động. May mắn thay, với sự giúp đỡ của ca ca, họ đã không bỏ lỡ nhau.
…Là một vị vương gia ương bướng, thẳng thắn, không bao giờ dây vào tranh chấp triều chính. Chỉ từ sau khi gặp vị kỳ lân tài tử, hắn mới quyết tâm làm mọi việc để lật lại án oan năm nào. Hắn mất đi người ca ca tài giỏi mà mình luôn kính trọng chỉ vì hoàng đế lạnh lùng vô tình ngày đó. Hắn mất đi người bạn chí cốt, vị thiếu soái hào quang ngời ngời, người đã vì hắn, vì Xích Diễm quân mà trở thành kỳ lân tài tử phóng khoáng ôn nhuận như ngọc nhưng yếu ớt, chịu bao đau đớn, thương tổn.
…Là một cậu bé bị tổn thương não, trở nên vô cùng đơn thuần. Có sức tập trung mạnh mẽ, cậu bé trở thành một kỳ tài võ học. Dù nói được hai chữ một lúc thôi, cậu bé có sự lắng nghe thấu hiểu. Tâm tình luôn vui vẻ và trái tim trong trẻo như nước khiến người khác luôn cảm thấy dễ chịu.
…Là vị thống lĩnh cấm quân cương trực, sẵn sàng hy sinh vì huynh đệ của mình. Vị thống lĩnh ấy không phải là dạng mưu mô mà luôn thẳng thắn, lo nghĩ cho người khác. Nếu không có hắn, cả bàn cờ này của Mai Trường Tô không thể nào thực hiện được.
…Là một vị thiếu gia mang danh phận con của hai nhà Tạ – Trác, vốn là người hào sảng, yêu đời, lại bị cuốn vào cuộc chiến ngôi vị, bị lợi dụng để đạt được âm mưu. Tâm tình dần dần đổi thay, vị thiếu gia theo em gái sang Đại Sở thăm cha ruột thật sự. Nhưng với hắn, gia đình vẫn là gia đình, huynh đệ mãi là huynh đệ, dù có những thứ không bao giờ có thể quay lại nữa.
…Là một vị công tử nhà Ngôn hầu, bề ngoài phong lưu, đào hoa, nhưng lại có sự nhạy cảm, quyết đoán và trí thông minh không thể coi thường. Đây là người luôn đối xử với huynh đệ mình như cũ dù đã xảy ra bao sóng gió tai ương.
…Là một vị thiếu gia khác, vốn được nuôi như cậu ấm, không hiểu biết nhiều về bên ngoài. Nhưng khi gia môn gặp đại nạn, là hắn một mình đứng lên chỉnh đốn mọi việc, bảo vệ mẫu thân, an ủi đệ đệ. Con người, khi rơi vào thảm kịch, sẽ học được cách trưởng thành rất nhanh.
…Là một cô gái người Hoạt tộc, làm kỹ nữ ở Diệu Âm phường nhưng thực chất là gián điệp trà trộn. Nàng đem trái tim gửi gắm cho vị tông chủ kia từ lâu. Nhưng vô tình hay hữu ý, nàng đều bị từ chối. Nàng không hề nản lòng mà tiếp tục nghe theo con tim mình. Sự kiên trì của nàng thật khiến người khác phải xót xa.
…Là một Huyền Kính sứ, đứng giữa sư phụ và phu quân, đã lựa chọn vị phu quân nàng hết lòng yêu thương. Sư phụ nàng lừa gạt nàng, súyt hại chết phu quân của nàng, khiến lòng nàng nguội lạnh. Dù mang sứ mệnh phục mệnh hoàng đế trong bí mật, lạnh lẽo và nhẫn tâm, nàng vẫn chỉ là nữ nhân có trái tim mềm yếu. Thật hạnh phúc khi thấy nàng vẫn chân thành yêu và ở bên cạnh hắn dù phu quân nàng trúng độc không thể nói nhiều, hình dáng cũng hơi đổi khác. Đó là một dạng hạnh phúc giản đơn ai cũng hằng ước muốn.
…Là một tiểu vương gia mạnh mẽ và có chút bốc đồng, tính tình đôi lúc trẻ con nhưng đôi lúc tỏ ra rất trưởng thành. Hắn luôn muốn bảo vệ tỷ tỷ mình, bảo vệ những người thân yêu của mình. Hắn sẵn sàng đánh kẻ suýt làm nhục tỷ tỷ mình đến chết. Hắn là người bằng hữu tốt. Và Mục phủ Vân Nam còn giúp đỡ chứa chấp Niếp Đạc cùng Vệ Tranh bất chấp hiểm nguy.
…Là vị thần y Mông Cổ, thiếu các chủ Lang Gia các, người duy nhất có thể mắng Mai Trường Tô khi chàng bỏ mặc sức khỏe của mình. Hắn cũng là người hay đùa giỡn Phi Lưu nhất. Bề ngoài phong lưu, trêu hoa ghẹo nguyệt nhưng thực tế là người rất sâu sắc.
Bọn họ, Nghê Hoàng, Tĩnh vương Tiêu Cảnh Diễm, Phi Lưu, Mông Chí, Tiêu Cảnh Duệ, Ngôn Dự Tân, Tạ Bật, Cung Vũ, Hạ Đông, Mục Thanh, Lận Thần, hay những thân tín như Chân Bình, Lê Cương, và mối nghiệt duyên của Đồng Lộ và Tuyền Nương đều có liên quan đến một người. Người đó là nỗi đau của quá khứ, là bí mật của hiện tại, và là niềm tiếc thương của tương lai.
Chàng là Lâm Thù, thiếu soái oai phong lẫm liệt, hào khí ngút trời của quân Xích Diễm. Chàng là ánh sáng chói lòa, là niềm tự hào của quân sĩ Đại Lương.
Chàng là Mai Trường Tô, Mai lang Giang Tả, tông chủ Giang Tả minh làm chủ 14 châu Giang Tả. Bằng hữu bốn phương nhiều không kể xiết, uy tín giang hồ cao ngút ngàn.
Chàng là Tô Triết, vị kỳ lân tài tử nổi danh “có chàng là có cả thiên hạ”. Chàng là Tô tiên sinh lãnh đạm, phong thế tựa ngọc, tâm cơ sâu không thấy đáy. Các sự việc tưởng chừng như trùng hợp hay là “ý trời” thực ra là do một tay chàng sắp đặt.
Trong những năm đầu đời, chàng vượt lên mọi thứ, dùng tài năng khiến mọi người kinh diễm, thần phục. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, chàng vĩnh viễn không còn có thể trở thành Tiểu Thù được nữa. Những đau khổ ngày ấy, mọi điều chàng phải chịu đựng, khiến người ta chỉ biết sững sờ đau xót.
Nhìn quân sĩ vì mình mà đổ máu. Nhìn phụ thân bị hàm oan. Nhìn người chàng yêu quý lần lượt bỏ mạng. Nhìn gia tộc lụi bại. Bản thân còn trúng độc hỏa hàn. Từ một người kiêu ngạo ngang tàng, một thân võ công cao cường, lại không sợ lạnh, Mai Trường Tô trở thành ốm yếu, bị lạnh là sốt, ho khụ khụ suốt ngày. Chàng, không còn là Lâm Thù chói mắt của ngày xưa nữa. Nhưng bản tính của chàng không thay đổi. Vì muốn thực hiện mưu đồ của mình, chàng sử dụng cách giải độc hoàn toàn, lột da rút xương, giúp chàng có thể nói bình thường. Đổi lại, dung mạo thay đổi, tuổi thọ rút ngắn, bệnh tật triền miên. Chính bản thân chàng hẳn cũng nhận ra rằng không còn cách nào khác.
Dùng mấy năm trời gây dựng cơ sở và sắp đặt ổn thỏa, Mai Trường Tô sử dụng Lang Gia các tung tin đồn rồi bước vào cuộc chiến tranh giành quyền lực. Chàng chưa từng ngơi nghỉ. Đầu óc chưa bao giờ thực sự thoải mái để thư giãn. Chàng vướng bận quá nhiều thứ, dồn tâm huyết cả đời chàng để làm quá nhiều việc. Tìm lại trong sạch cho vong linh quân Xích Diễm và những người bị đổ oan, bảo vệ những người chàng yêu quý, và bảo vệ bách tính nhân dân. Chàng đối xử với mọi người đều rất hợp tình hợp lý. Chàng còn cố gắng lo cho hạnh phúc của Nghê Hoàng và Niếp Đạc, Niếp Phong và Hạ Đông… Còn Cung Vũ, là chàng không hiểu phong tình hay đã quá hiểu phong tình? Chắc ai cũng có câu trả lời. Là chàng hiểu rằng mình không xứng đáng, với một thân bệnh tật như thế. Đôi lúc tôi tự hỏi không biết trong đầu chàng có gì nữa. Tại sao lại có thể thông minh như thế? Tại sao lại có thể bỏ mặc bản thân để lo cho người khác như vậy? Song, đó mới là tính cách của chàng, đó mới là nhân phẩm Lâm Thù được người người ngưỡng mộ.
Sự thông minh của chàng thì thật sự không có lời nào diễn tả hết được. Từng nước đi trên bàn cờ đã được sắp sẵn ấy đều gây kinh ngạc. Cho dù đôi lúc có những biến cố bất ngờ, Mai Trường Tô luôn ngẫm ra nước đi khác để hóa giải. Với trí tuệ hơn người, có cảm giác rằng chàng biết thuật tiên tri, có thể tiên đoán mọi thứ vậy. Không có ai biết được toàn bộ các sự việc bị chàng thao túng (trừ người đọc). Nếu họ biết được, lại rõ về thân phận thật sự, hẳn họ sẽ nhìn chàng đầy kinh sợ chứ không còn đơn thuần ngạc nhiên nữa. Những người bên cạnh chàng đóng vai trò rất lớn trong việc dẫn Tĩnh vương lên ngôi Thái tử. Nhưng không phủ nhận rằng, thiếu đi tài hoa của nam nhân ấy, điều này mãi mãi là viển vông.
Quá khứ tàn nhẫn bị phủi bụi thời gian ấy không khỏi khiến tôi chạnh lòng. Bảy vạn người đổ máu vì âm mưu đế vương. Bảy vạn vong linh bị oan khuất. Đưa bí mật sâu kín đó ra ánh sáng, chàng chỉ lãnh đạm, bình thản. Kỳ thực, mỗi lần nhớ lại sự việc đó là một lần tim chàng như bị khoét ra. Chỉ là, cuối cùng, chàng đã làm được. Chàng đã báo thù rửa hận cho vong linh người đã khuất nơi suối vàng. Chàng đã trả lại sự trong sạch cho bản thân, gia đình, các chiến sĩ… Chàng đã đảm bảo được rằng bách tính sẽ no ấm, giặc Đại Du không thể tiến vào lãnh thổ, quan lại liêm chính, cương trực và một hoàng đế tương lai mẫu mực. Chàng lo chu toàn cho hạnh phúc và sự an toàn của từng người chàng quan tâm nhất. Có một điều tôi nhận ra ở chàng, là bản thân chàng chưa bao giờ rơi nước mắt vì bất cứ việc gì. Họa khi đỏ hoe viền mắt hay quá đau buồn mà sinh bệnh. Mai Trường Tô biết cách ngăn nước mắt, vì chàng biết, nước mắt chẳng làm được gì ngoài việc thể hiện sự yếu đuối của bản thân cho người khác. Chàng không làm được, chàng còn phải mạnh mẽ. Chàng phải trở thành điểm tựa của người khác. Ngoài chàng ra, không ai có thể tạo thành thay đổi.
Chàng, dù là Mai Trường Tô, là Lâm Thù, hay là Tô Triết, luôn là con người đáng khâm phục, cả tài trí lẫn nhân phẩm.
Sự ra đi của chàng là điều được báo trước. Chàng đến thành Kim Lăng năm đó. Chàng rời thành Kim Lăng năm ấy. Khi chàng rời đi, chẳng ai có thể tưởng tượng rằng, nam nhân đó đã mãi mãi không thể quay lại nữa. Một lần đi là cho mãi mãi…
Cái chết của chàng không được miêu tả kỹ càng, mà là gián tiếp qua việc Tiêu Cảnh Diễm viết tên của các tử sĩ. Và hắn đã khóc rất to khi viết đến cái tên cuối cùng. “Cảnh Diễm, đừng sợ…”, sẽ không còn ai nói với hắn như vậy nữa, sẽ không còn người ca ca ở bên hắn, một mực bảo vệ hắn nữa.
Mai Trường Tô đã ra đi sau khi chàng thực hiện xong trách nhiệm của mình, chỉ huy tướng sĩ Xích Diễm quân chiến đấu lại Đại Du, bảo vệ quốc thổ.
Tiêu Cảnh Diễm khóc. Không biết nước mắt tôi cũng đã rơi từ khi nào. Cảm giác thất lạc tràn ngập toàn thân. Lâu lắm rồi tôi mới khóc vì một nhân vật trong truyện. Khóc, không phải là vì nữ chính nào đó bị phụ bạc rồi chết, không phải cặp đôi nào ngược thân ngược tâm hành hạ nhau, mà là vì luyến tiếc một nam nhân tài hoa bạc mệnh. Mai Trường Tô, sau những gì đã xảy ra đó, xứng đáng được người khác rơi nước mắt vì mình.
Kết chuyện không nói quá nhiều về cuộc sống của những nhân vật còn lại. Người đọc chỉ tự hiểu rằng, sóng gió đã qua, mỗi người đều có hạnh phúc riêng. Về phần Đình Sinh, như Mai Trường Tô đã lo ngại khi đó, tôi cũng bắt đầu có nghi ngờ. Sau câu nói của Cao Trạm, tôi lại càng khẳng định rằng, gió tanh mưa máu chưa bao giờ kết thúc nơi cung cấm. Đình Sinh trong tương lai khả năng rất lớn sẽ cướp ngôi đoạt vị. Nếu Kỳ vương không bị vu hại mà thành công lên ngôi, Đình Sinh nhiều khả năng đã thành Thái tử tương lai. Nhưng từ “nếu” không bao giờ có thể xảy ra. Liệu Đình Sinh tương lai có biến nó thành sự thật không, quả thật rất khó nói. Còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác nữa.
Và tôi cũng rất tò mò về nhân vật Kỳ vương. Nếu còn sống, ắt hẳn hắn sẽ là một Thái tử tốt, một hoàng đế tài ba.
Lang Gia Bảng ấy, là một bản hùng ca về cuộc đời ghi danh sử sách của Mai Trường Tô, và là niềm tiếc thương với con người đã hy sinh nhiều như vậy. Trong Lang Gia Bảng, nhân vật nữ rất ít, nhưng không hề tạo nên một câu chuyện đam mỹ. Trong truyện, tình thân, tình huynh đệ, tình bằng hữu đã trở thành viên ngọc tinh khiết và là cốt lõi của mọi việc.