Diệp Lưu Tây, cô gái có lai lịch vô cùng bí mật mà đến bản thân cô cũng mơ hồ không rõ và Xương Đông, người dẫn đoàn, cao thủ đi xuyên sa mạc, vốn chẳng có chút quan hệ nào, vậy mà sợi dây định mệnh đã dẫn dắt họ cùng tiến về phía sa mạc mênh mông cát vàng, nắm tay nhau hé mở bức màn bí ấn của tòa thành Ngọc Môn Quan trong truyền thuyết và viết nên một câu chuyện tình yêu hư thực đan xen.

- Review Tây xuất ngọc môn (2)
Review Tây xuất ngọc môn (2)
Lần này A Tử quay về với các với một bộ truyện vô cùng đặc sắc mang màu sắc huyền bí. Nếu như bạn là một mọt truyện, đặc biệt là một fan của thể loại huyền bí linh dị thì chắc chắn bạn không thể bỏ qua Vĩ Ngư và các tác phẩm của cô. Và đặc biệt là Tây Xuất Ngọc Môn này đây.
Câu chuyện lần này Vĩ Ngư mang đến cho chúng là một câu chuyện về một chàng trai gánh trên vai 18 mạng người và một cô gái bị mất đi kí ức và tỉnh dậy lúc đang bị treo cổ trên một thân cây. Câu chuyện bắt đầu từ một rạp hát múa rối bóng trong một con hẻm nhỏ ở Tây An tấp nập khách tứ phương.
Đó là một chàng trai trẻ trung phải ẩn mình sau lốt già nua yếu ớt của ông cậu mình, tiếp nối nghề múa rối bóng truyền thống của gia đình và tiếp tục chuỗi ngày sống chán ngán buồn thương và cô độc. Có lẽ mọi người đều thắc mắc, tại sao một người con trai đang ở độ tuổi nhiệt huyết nhất của trẻ, đáng lẽ phải sống rực rỡ chói chong đầy năng lượng như ánh mặt trời lại giả trang thành ông cậu gần đất xa trời của mình rồi chui vào góc tối tăm sau sân khấu để làm người điều khiển rối bóng. Đã từng, Xương Đông đã từng chói chang rực rỡ và nóng bỏng như ánh mặt trời trên các vùng đất sa mạc đầy nắng gió và cát vàng mênh mông. Trước kia người ta gọi anh là “Nanh Sa”, chiếc răng nanh cắm xuyên qua sa mạc, nhưng thú thật mình thích gọi anh ấy là “Vua Sa Mạc” hơn, bởi vì không vùng sa mạc nguy hiểm nào anh ấy không vượt qua, với sự hiểu biết sâu rộng về sa mạc, cường tráng bản lĩnh, cộng thêm máu liều táo bạo của tuổi trẻ anh trở thành một người dẫn đường hàng đầu mà bất cứ một đoàn thám hiểm sa mạc nào cũng mong được anh là người dẫn đường. Nhưng cái danh Nanh Sa hẳn như 1 cái răng nanh xuyên qua tim anh, giết chết 19 mạng người, 17 người là đoàn thám hiểm cuối cùng mà anh nhận dẫn đoàn, 1 người là người vợ sắp cưới mà anh yêu thương nhất, và người còn lại chính là bản thân Xương Đông, sau biến cố này, anh giống như một cái xác không hồn, chỉ vì quyết định hướng đi bị lệch, dẫn đến một kết cục thảm cảnh, cả đoàn không một ai sống sót, người yêu mất, sự nghiệp của tan thành mây khói, bị người đời sỉ vả. Sau khi bán hết gia sản của mình, bồi thường cho gia đình của các nạn nhân, anh đến Tây An nương nhờ người cậu của mình, sau khi ông mất, anh tiếp tục chui vào góc tối dẫn dắt các linh hồn rối bóng như một cách cho bản thân một động lực để sống tiếp, sống không phải vì tương lai tốt đẹp hơn đang chờ anh, mà là sống để chuộc tội, sống để tự trừng phạt chính mình. Cho đến một ngày, một cô gái xinh đẹp bí ẩn mang theo 1 tấm hình chụp lại thi thể của người yêu anh, đến xé tan cái bức màn đêm tối và lô anh đi tìm kiếm sự thật về thảm án 2 năm về trước.
Còn về Diệp Lưu Tây, một cô gái bí ẩn, mất trí nhớ, tỉnh dậy trên một cái cây và đang bị treo cổ, trong túi tùy thân chỉ có một vài tấm ảnh, và 1 chiếc cốc Đầu thú mã não là hàng cổ hàng hiếm. Nếu như gọi Xương Đông là nguyên nhân trực tiếp của chuyến hành trình đi vào Ngọc Môn Quan thì Diệp Lưu Tây chính là nguyên nhân sâu xa của chuyến hành trình này và cả thảm án Sơn Trà Đen nữa. Ấn tượng đầu tiên về Diệp Lưu Tây là một cô gái xinh đẹp, tiếp theo là bản lĩnh không thua kém cánh đàn ông, và tổng xuyên suốt bộ truyện, ấn tượng cuối cùng là một Diệp Lưu Tây lòng dạ bao la nhưng tàn nhẫn đến đau nhói lòng. Thực ra nếu mà để nói về Lưu Tây thì không thể nói gì nhiều được, cũng không biết nói nhiều. Diệp Lưu Tây trước và sau khi mất trí nhớ giống như tách ra thành hai phân thân như trong truyện Bán Yêu Tư Đằng cùng tác giả. Diệp Lưu Tây sau khi mất trí nhớ mềm lòng nhẹ dạ hơn rất nhiều so với trước kia, dù cho bản chất tính cách không thay đổi mấy, chẳng hạn như cách cô xử lý tên dê xồm ở Tây An, hay cách cô tự đối với bản thân để tìm lại trí nhớ, thật sự đến đoạn đó, ruột mình quặn thắt lại, tay lạnh toát không cầm nổi quyển sách mà phải đặt xuống bàn để đọc tiếp. Nhưng cô đối xử với đồng đội mình rất khác xưa, những đồng đội bây giờ, cô dành cho họ tình cảm nhiều hơn rất nhiều so với người lúc trước. Dạy võ một cách cực tấu hài cho bạn Đường Mập, chăm sóc tận tình cho cái đầu bé nhỏ bị thương của bạn Đinh Liễu, quan tâm đến tình cảm yêu đương của bạn Liễu và bạn Cao Thâm, và hơn hết tình yêu bỗng dưng nảy nở với Xương Đông, nói thật mọi đừng cười, A Tử đọc hết hai tập truyện không bỏ sót một chữ nhưng không thể nhớ được hai người này bắt đầu yêu nhau từ lúc nào, tình yêu của hai người rất tự nhiên, không màu mè, cũng không gượng gạo, và cũng không mờ nhạt như trong một số truyện khác của Vĩ Ngư, A Tử đọc Bán Yêu Tư Đằng và Chuông gió của Vĩ Ngư rồi, cảm thấy hai truyện trên khá hay nhưng đào sâu các chi tiết kì bí linh di, xen lẫn âm mưu, ân oán cổ kim, thật sự không hề chú ý đến tình cảm nam nữ của hai nhân vật chính như trong Tây Xuất Ngọc Môn. Trong Tây Xuất Ngọc Môn lần này, Vĩ Ngư đã cho người đọc cực kì thỏa mãn khi nêm nếm các gia vị một cách vừa đủ để làm dậy lên mùi hương của tình yêu nhưng vẫn giữ trọn vẹn được vị ngon của nguyên liệu chính là kì bí linh dị và thêm một chút không khí lữ hành, đó là cách nấu rất riêng của Vĩ Ngư mà không ai có thể bắt chước được. Tây Xuất Ngọc Môn lần này thật ra thiên về âm mưu ẩn dấu, đo đếm nhân tâm, cuộc chiến giai cấp nhiều hơn là kinh dị, các yêu quái dù có loài hung ác, có loài hiền lành nhưng trong truyện này chúng hiện lên dưới ngòi bút của Vĩ Ngư một cách rất gần gũi, khi bạn đọc truyện có thể đọc xong về 1 loài yêu quái nào đó và nhìn quanh quất xung quanh mình xem có gì kì lạ không, rất kích thích .
Suýt tí nữa mà quên một điều A Tử hơi bị thích trong Tây Xuất Ngọc Môn, đó là khả năm làm việc teamwork của team Đông Tây cực mạnh, từ khi bước vào trong quan nội, có rất nhiều phe kinh hiểm tưởng suýt chết nhưng với khả năng phối hợp ăn ý đến khó tin giúp cả 5 người trong team thoát chết 1 cách thần kì, có hai cảnh mà A Tử ấn tượng nhất trong truyện, cảnh đầu tiên là lúc mới vào Ngọc Môn Quan, chiến đấu với xác sống ở gò yardang, đó là lần đầu tiên cả đội phối hợp với nhau, tình cảm gắn kết mọi người bắt đầu từ đó, và cảnh thứ 2 là đi trộm tài liệu, đó là đoạn thót tim hồi hộp nhất trong truyện, Đinh Liễu gây chú ý đánh lạc hướng, Cao Thâm một mình đóng 2 vai gây nhiễu địch, Đường Mập dẫn gà đi gây hỗn loạn, và tất nhiên Đông Tây kết hợp một màn trộm đồ gay cấn nghẹt thở như Phi vụ thế kỷ luôn.
Dành một chút xót xa cho người con trai ở ngoại truyện, A Tử không khóc cho anh ấy mà chỉ thấy lòng buồn xót xa, Lưu Tây gặp anh là “đúng người, sai thời điểm”, lúc anh gặp chị ấy là lúc lòng chị ấy lạnh nhất, là lúc cuộc sống khắc nghiệt là tôi ra một Lưu Tây lạnh lùng tàn nhẫn, lòng cao chí xa. Xương Đông là khoảnh khắc “đúng người, đúng thời điểm” của chị ấy, lúc cả tâm lẫn tình của chị ấy như một tờ giấy trắng, giống như chị đang làm lại cuộc đời mới. Cho nên không có gì phải buồn đâu ạ, số phận khắc nghiệt với anh ở kiếp này, nhưng sẽ đối xử dịu dàng hơn với anh ở kiếp sau, rồi anh sẽ có được cô gái của mình, vậy nên hãy cứ chúc phúc cho cô gái anh yêu ở kiếp này tìm được hạnh phúc nhé.
Dành thời gian một chút để nói về chị Hàn Vũ Phi, dịch giả của truyện này, thật tâm mà nói, em chưa đọc truyện chị dịch nhiều lắm, em chỉ đọc vài bộ của Vĩ Ngư và Cửu Nguyệt Hy do chị dịch thôi, và em thấy gu chọn truyện của chị khá tốt, dù các truyện chị chọn chỉ dừng lại ở một vài tác giả, nhưng các cốt truyện không theo lối mòn, mỗi truyện đều có đặc sắc riêng không khiến người đọc nhàm chán. Về văn phong thì em không nhận xét gì nhiều, bởi vì nếu không phải là người hiểu sâu về lĩnh vực ngôn ngữ và văn học thì chẳng dám nhận xét là hay hay dở, chỉ có thể nói là văn phong của chị rất hợp với cách đọc của em.
Nói tóm gọn lại đây là một bộ truyện đáng đọc. Hy vọng các bạn yêu ngôn tình đừng bỏ lỡ.
– A Tử (Ngôn Tình Review Confession)
“Có lời đồn rằng, nếu thấy một tòa thành đất vàng thấp thoáng trong bão cát đêm khuya thì đó chính là hồn ma của Ngọc Môn Quan.”
“Phàm là người từng trải, nào có ai tránh được đôi chút nuối tiếc, có ai không ôm nuối tiếc mà tiếp tục sống (…) Những điều nuối tiếc này, giống như từng bậc thang, người sáng suốt sẽ giẫm lên đó, tìm con đường tốt đẹp hơn phía trước.”
Đôn Hoàng – nỗi ám ảnh mà tôi đã đặt chân tới trong chuyến đi Silkroad cuối năm ngoái là bối cánh chính trong truyện. À mà không, truyện còn bắt đầu từ Tây An nữa kia mà. Nên nói cho nó vuông ngay từ đầu, ai đã từng đi Silkroad, ai thích vùng đất bí ẩn và đầy quyến rũ, thu hút này. Ai thích Đôn Hoàng, ai thích Ngọc Môn Quan, ai say mê Tây Vực thì quyển sách này không thể bỏ qua. Mà kể cả những ai chưa biết về những địa danh này cũng nên đọc vì nó rất hay.
Diệp Lưu Tây, sau khi gặp ác mộng tỉnh dậy bỗng thấy mình đang bị treo cổ ở cây chết khô bên rìa sa mạc và cô bị mất trí nhớ. Không biết mình là ai, từ đâu đến. Bên cạnh chỉ còn một tay nải trong đó có đèn pin, chiếc máy ảnh kiểu có 1 tấm ảnh và một chiếc cốc mã não đầu thú.
Xương Đông – người được mệnh danh là Nanh Sa, chiếc răng nanh chọc thủng cả sa mạc. Hai năm trước trong một lần dẫn đoàn vào sa mạc, vì quyết định dựng trại ở sườn đồi Đầu Ngỗng của mình mà anh đã khiến cả đoàn thám hiểm và bạn gái của mình mất tích trong bão cát. Chỉ mình anh sống sót trở về và chịu dựng sự chỉ trích của cả thế giới, bị đánh bầm dập, bị chửi bới, thoá mạ, nguyền rủa. Đến mức anh phải tìm quên bằng những con rối bóng để tạm thời trốn tránh nỗi đau đó.
Diệp Lưu Tây và Xương Đông bắt đầu gắn bó vận mệnh với nhau bắt đầu bằng tấm ảnh của người vợ chưa cưới của Xương Đông nằm trong máy ảnh của Diệp Lưu Tây. Cả hai cùng tiến vào sa mạc để tìm câu trả lời cho chính bản thân mình. Xương Đông tìm bạn gái và đồng đội còn Diệp Lưu Tây thì tìm kiếm thân phận mình là ai, sao mình lại bị treo cổ, sao trí nhớ chỉ đứt đoạn một phần trắng xoá không thể khôi phục.
Cả câu chuyện xoanh quanh sa mạc, quanh Ngọc Môn Quan vẫn đang tồn tại hàng ngàn năm nay ở Đôn Hoàng. Không ai ngờ ụ đất còn lại ngày nay lại ấn chứa trong đó cả một thế giới, cả một sức mạnh và cả một bí ẩn kinh người đến mức như thế. Một toà thành, một nam, một nữ tưởng như chẳng liên quan gì đến nhau hoá ra lại có nhiều ràng buộc đến như thế.
Cũng giống như Chuyện Tháng 4, chuông gió, lần này Vĩ Ngư cũng khiến người đọc đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, từng lớp, từng sự thật dần dần được phơi bày khiến không thể không khâm phục trí tưởng tượng, sáng tạo và ngòi bút của tác giả. Một thế giới trong Ngọc Môn Quan bày ra với Mắt Mộ ăn thịt người bằng con mắt thứ ba trên trán, có quan nội, có quan ngoại. Có Song Sinh Tử thích bắt chước dáng vẻ của đối phương, có đoàn người rối bóng chỉ có 9 người làm nhiệm vụ giao thương buôn bán. Có Mắt Nước giúp người ta nhìn xa hàng ngàn dặm, có Thê Nương Thảo thân dài cả mét có thể vây kín một tòa thành. Bên trong Ngọc Môn Quan hoá ra lại là cả một thế giới huyền ảo, kì dị, lạ lùng đến như thế.
Điều tài tình của Vĩ Ngư là kết hợp với lịch sử ví dụ như sự kiện Hán Vũ Đế thương nhớ vợ đã chết mà cho múa rối bóng, các bí ẩn lịch sử như Tây Xuất Ngọc Môn, văn hoá, thơ cổ…để vận dụng vào truyện khiến người đọc cảm giác nửa hư nửa thực, nửa tin tưởng nửa hoài nghi không biết liệu những gì mình vẫn được đọc về Ngọc Môn Quan có đúng không? Hay bên trong những câu chữ viết viết về cổng thành chia cắt Tây Vực và Trung Nguyên này ẩn chứa những sự thật kinh người như thế?
Truyện này còn làm mình khá thích vì các nhân vật rất đời, rất thực, và rất không có hậu. Không có chuyện viên mãn HE 100%. Xương Đông cứ 3 năm lại phải gảy đàn một lần để duy trì sự sống và cũng không chắc chắn sẽ được sống bao lâu. Lưu Tây mất một bàn tay và cứ phải ra vào quan nội quan ngoại ko biết đến bao giờ? Cao Thâm từ một thư sinh nho nhã lại trở thành một người ko ra người, yêu quái không ra yêu quái. Rồi Giang Trảm, Long Chi, A Hoà… tất cả đều có những số phận bi thương.
Đọc truyện là cả một trời đồi cát Minh Sa Sơn, bão cát Đôn Hoàng, con đường từ Liễu Viên tới Đôn Hoàng, rồi thành cổ Tây An, Lầu Chuông, lầu Trống… hiện về làm mình nhớ mảnh đất này, nhớ chuyến đi Con đường tơ lụa năm ngoái của mình thế. Nên đọc truyện mà không dứt ra được, kịch tính, căng thẳng, âm mưu này chồng chất âm mưu kia. Cả một thế giới huyền ảo đầy màu sắc và sống động y như thật đang bày ra trước mắt.
“Ngọc Môn quan, Quỷ môn quan, xuất quan một bước máu chảy cạn. Người kim ốc tàng kiều vui sướng hưởng lạc, đâu màng ta nhập quan nước mắt chứa chan…”