Lần cập nhật gần nhất September 28th, 2020 - 03:12 pm

“Đối thoại với Thượng Đế” bàn đến các đề tài tính dục, quyền lực, tiền bạc, chuyện con cái, hôn nhân, ly dị, về sự nghiệp, sức khoẻ, về đời sau, đời trước… về mọi thứ. Nó phân tích chiến tranh và hoà bình, biết và không biết, cho và nhận, vui và buồn. Nó xem xét cái cụ thể và trừu tượng, hữu hình và vô hình, chân lý và phi chân lý.
Cuốn sách ghi lại toàn bộ quá trình Hỏi – Đáp của Neale và Thượng đế, tập trung vào những sự thật của Vũ Trụ mà đang tác động đến cuộc sống.
- Review Đối thoại với Thượng Đế (2)
- Trích dẫn Đối thoại với Thượng Đế
Review Đối thoại với Thượng Đế (2)
Ngày hôm nay tôi muốn nói một vài suy nghĩ của tôi về một cuốn sách. Đây sẽ chỉ là một vài suy nghĩ cá nhân về cuốn sách mà gần đây tôi đã đọc, chứ không hẳn là 1 bài đánh giá chi tiết, đó chính là cuốn sách với tựa đề “Đối thoại với Thượng Đế” của nhà văn Neale Donald Walsch. Sự thật là cuốn sách này khá khó hiểu cho nên tôi đã không nghe hết và đành phải quyết định dừng lại sau 1 giờ đồng hồ nghe bản nói của cuốn sách trên Youtube. Mặc dù tôi có thể hiểu nội dung chính và các dụng ý của tác giả trong cuốn sách này, nhưng tôi nhận thấy mình không thực sự nhận được các lời khuyên bổ ích, hay những lời lí giải, hướng dẫn của tác giả. Khi đọc cuốn sách này, nó làm tôi liên tưởng tới 1 tác phẩm rất nổi tiếng của nhà văn Napoleon Hill có tựa đề “Chiến thắng con quỷ trong bạn”. Điểm khác biệt giữa 2 tác phẩm ở đây là, trong khi Napoleon nói chuyện với Quỷ dữ thì ông Walsch lại nói chuyện với Chúa. Và dù cho tôi vô cùng yêu thích tác phẩm “Chiến thắng con quỷ trong bạn” và ý tưởng về việc được đối thoại với các thực thể “vô định và vô hình”, nhưng tôi vẫn chưa thể nắm bắt được cái gì mới là ý tưởng chính hay những bài học mà tác giả Donald Walsch muốn truyền tải đến với độc giả. Lí do có thể là do tôi chưa thực sự hiểu 1 cách đầy đủ về cuốn sách, vì tôi biết sự thật là có rất nhiều người vô cùng yêu thích cuốn sách này. Do đó tôi vẫn muốn rằng, nếu có cơ hội thì bạn hãy thử tự mình khám phá cuốn sách này, tự cảm nhận nó theo cách của riêng bạn. Vì lẽ đó, bài viết này không phải là 1 bài đánh giá sách, vì tôi chưa thực sự hiểu về cuốn sách này lắm, cũng có thể đó là do tôi chưa đủ kiên nhẫn để có thể nghe hết cuốn sách này. Bên cạnh đó, tôi cũng muốn bật mí thêm một điều khá thú vị nữa, đó là trong tất cả các cuốn sách tôi đã đọc từ trước đến nay thì đây là cuốn sách thứ 2 mà tôi đã quyết định là sẽ không tiếp tục đọc nữa.
Một cuốn sách hết sức đặc biệt, sẽ hợp với những ai muốn tìm hiểu về khoa học tâm linh (mình mới bắt đầu tìm hiểu gần đây thôi). Mới đọc đc vài mươi trang, nhưng những đề tài mới liên tục xuất hiện và khiến mình suy ngẫm về nội tâm mình khá nhiều, khai mở và giải đáp các câu hỏi lớn về tình yêu hay mình là ai trong thế giới này.
Thượng Đế sáng tạo ra thế giới này và ban cho chúng ta sự tự do ý chí để chúng ta chọn lựa và hành động theo ý mình, mà không phải là một định mệnh sắp đặt cho mỗi bản thân chúng ta. Điều này không có nghĩa là Ngài bỏ mặc chúng ta làm gì thì làm. Ngài truyền đạt, hướng dẫn với từng người, nhưng chúng ta lại hay phớt lờ đi để làm theo những khuôn khổ bên ngoài và bỏ mặc tiếng nói ở bên trong.
Ngài truyền đạt bằng trải nghiệm, cảm xúc hơn là dùng lời nói, vì từ ngữ luôn có giới hạn và dễ hiểu sai. Còn chúng ta tin vào câu chữ, lời dạy từ bên ngoài hơn nên đã phớt lờ đi những cảm xúc này.
Nói về cảm xúc, điểm bùng nổ thú vị với mình đây. Quan điểm sách này nói đến lại rất giống với Osho (trong cuốn Luận về tình yêu) đó là những suy nghĩ của chúng ta về sâu xa là do cảm xúc của tình yêu và sợ hãi chi phối. Tới đây mình nghĩ ngay tới Forest Gump, một tình yêu thuần khiết không vị lợi, không chút sợ hãi của Gump. Từ đây mọi thứ tốt hay xấu chỉ là do chính bản thân chúng ta qui ước và do chính chúng ta tạo ra.
Khi sợ hãi, ta co cụm lại phòng thủ. Khi yêu thương, ta dang rộng cánh tay chào đón. Có lẽ bây giờ thế giới đang sợ hãi nhiều hơn là yêu thương.
Có bao giờ bạn tự hỏi bạn sinh ra vì điều gì? Sao những khó khăn này lại đến với mình, sao lại có đại dịch và thiên tai? Hãy khoan oán trách. Ánh sáng ko biết nó là ánh sáng khi xung quanh phủ đầy ánh sáng, nó phải đi vào bóng tối chịu sự lẻ loi, cô độc để thực sự soi sáng vùng tối thì nó mới thực sự là ánh sáng. Ta cần trải nghiệm để ta có thể thực sự biết mình là ai và sáng tạo ra NGƯỜI MÌNH MUỐN LÀ.Còn rất nhiều điều hay đáng để viết dù chỉ trong mấy mươi trang sách thôi. Mà sách vẫn còn dày lắm. Chỉ tiếc cái mình nghiệm ra là những cảm xúc, trải nghiệm không là từ ngữ, nên để viết ra cho trọn vẹn thì thật là khó. Đăck biệt là kẻ hiếm khi viết như mình.
Điều thực sự thú vị của mình trong quãng thời gian gần đây là những cuốn sách mình đã đọc dù chẳng liên quan gì mấy về nội dung nhưng lại có sự tương đồng với nhau ở khá nhiều điểm.